Trong quá khứ, thương hiệu được xem là một đối tượng, hay một khái niệm. Và chỉ bạn - chủ thương hiệu mới có mối quan hệ với thương hiệu. Cách nghĩ này cần được thay đổi - các mối quan hệ là nội hàm của thương hiệu. Nói cách khác, thương hiệu chính là các mối quan hệ.

Vào thế kỷ XV, tại một làng nhỏ của nước Đức, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.

Ngày xửa ngày xưa tại một vùng đất thị trường xa xăm, có một thương hiệu rất lớn. Thực tế đó là thương hiệu dẫn đầu trong ngành hàng nó đang kinh doanh. Mỗi năm thương hiệu lớn này công bố một bản báo cáo hàng năm và trong rất, rất nhiều năm liên tục, báo cáo đều kể cùng một câu chuyện tăng doanh số và lợi nhuận đẹp đẽ. Mọi thứ trông có vẻ rất ổn cho đến một ngày điều tệ hại đã xảy ra.

Gần đây tôi có tham gia vào một cuộc thảo luận về khái niệm thương hiệu cao cấp “Premium” (là thương hiệu có danh tiếng và thường sản phẩm có giá bán cao hơn so với sản phẩm cùng loại của đối thủ) có ý nghĩa gì khi đối tượng là các ngân hàng.

Để biết cách "xây dựng" thương hiệu ta cần phải quay lại bài trước để xem thương hiệu là cái gì, nó được hình thành như thế nào rồi từ đó mới có thể nghĩ ra cách "xây dựng" nó. Như đã nêu trong phần trước, thương hiệu là một thứ vô hình. Cái logo hay cái tên sản phẩm không phải là thương hiệu như nhiều người ngộ nhận, nó chỉ là một trong những thứ người ta tạo ra để giúp khách hàng nhận diện ra một thương hiệu.

>